Mở nắp thùng gạo, chúng tôi dường như không tin vào mắt mình.
01
Tôi có một cậu con trai không phải con ruột của mình, mà là con của em gái chồng. Tên của cậu bé là Lưu Phi.
Trong mắt tôi, đây là một đứa trẻ bất hạnh. Trước khi cưới người chồng hiện tại, em chồng tôi từng gặp phải một người đàn ông không tốt. Hắn không chỉ lừa tiền em chồng tôi mà còn bỏ rơi cô ấy, khiến em chồng tôi phải một mình chăm sóc Lưu Phi.
Sau khi Lưu Phi đi học, em chồng tôi đã tìm đến chồng cũ, nhưng hắn ta kiên quyết không nhận nuôi đứa bé. Sau bao nhiêu năm chịu đựng khó khăn, cuối cùng em chồng tôi mới ở bên người chồng hiện tại, nhưng vẫn lo lắng về Lưu Phi. Vì không muốn em phải chịu gánh nặng này nên vợ chồng tôi đã chủ động đề nghị nuôi dưỡng cậu bé.
“Em đừng lo, Lưu Phi sống ở nhà chị. Hai anh chị sẽ coi nó như con ruột của mình”, tôi khuyên nhủ em. Dẫu đã gắn bó với vợ chồng tôi từ nhỏ, nhưng cả hai không khỏi ngạc nhiên khi Lưu Phi không tỏ vẻ đau buồn hay phản kháng sau khi dọn về sống chung nhà với bác.

Nhìn lại, tôi nhận thấy mình đã yếu lòng và đôi khi tự trách mình vì đã quyết định quá nhanh chóng khi đồng ý nuôi dưỡng Lưu Phi. Mặc dù em chồng sau khi kết hôn vẫn đều đặn gửi tiền chi phí sinh hoạt của Lưu Phi hàng tháng, nhưng gánh nặng chăm sóc thêm một đứa con nữa vẫn khá nặng nề.
Tuy vậy, Lưu Phi là một đứa trẻ ngoan ngoãn và hiểu chuyện, khiến mọi người phải thương xót. Sau này, dù trải qua nhiều khó khăn khi nuôi dưỡng cậu bé, chúng tôi vẫn cảm thấy đó là một quyết định đúng đắn trong cuộc đời.
02
Thành tích học tập của con gái tôi chỉ ở mức trung bình, vì vậy Lưu Phi thường xuyên chủ động kèm cặp con bé học mỗi tối. Lúc đó, cậu bé luôn kiên nhẫn giải thích, không bao giờ tức giận dù con bé có hỏi những câu ngây ngô. Khi nhìn thấy hai đứa trẻ thân thiết với nhau, tôi cảm thấy ấm lòng và tin rằng mình đã đưa ra quyết định đúng.
Không chỉ giúp đỡ trong việc học, Lưu Phi còn hỗ trợ tôi chăm sóc em gái ở nhiều mặt khác.
Mỗi lần đưa các con đi siêu thị, Lưu Phi luôn xung phong mang đồ nặng và nhắc em gái cẩn thận.
Một lần, tôi đi làm về muộn và thấy nhà cửa đã được dọn dẹp sạch sẽ, thậm chí bài tập về nhà của con gái tôi cũng được sắp xếp gọn gàng trên bàn. Sau khi hỏi thăm, tôi mới biết Lưu Phi đã tự nấu bữa tối và giúp em gái làm bài tập.
“Lưu Phi, con không cần phải làm nhiều việc ở nhà bác đâu. Mặc dù bác có thể bận rộn nhưng con cần ra ngoài chơi cùng bạn bè. Đừng chỉ ở nhà và buồn chán nữa”, tôi đau lòng nói với cậu bé.
Thế nhưng Lưu Phi chỉ cười và lắc đầu: “Bác ơi, bình thường bác cũng bận công việc như vậy, em cũng cần có người chăm sóc. Con ở nhà có thể giúp được một chút cho bác, con liền cảm thấy rất vui”.

Nhiều lần tôi đã hỏi Lưu Phi rằng con đi đâu chơi, nhưng thằng bé chỉ mỉm cười, và nói: “Bác đừng lo lắng. Con đi học cùng bạn bè thôi”. Nghĩ rằng Lưu Phi có bí mật, nên tôi đã gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm. Do cô giáo nói Lưu Phi không có gì bất thường nên tôi không còn truy xét mọi chuyện nữa.
Theo thời gian, Lưu Phi đã trở thành học sinh cấp 3. Cậu nhóc ngày nào giờ đã cao 1m80, khỏe khoắn và đầy sức sống dưới sự chăm sóc của tôi và chồng. Đôi khi, thằng bé còn biết cách làm chúng tôi vui, chẳng hạn như bất ngờ mua tặng tôi bánh vào ngày sinh nhật. Buổi tối khi chồng về nhà, tôi kể cho anh ấy nghe chuyện về Lưu Phi và nói: “Cái bánh đó không hề rẻ đâu, không biết thằng nhóc đã tiết kiệm được bao nhiêu tiền tiêu vặt rồi”.
Nghe vậy, chồng tôi mỉm cười: “Trước đây, Lưu Phi có nhờ anh tìm cho một công việc bán thời gian. Anh đoán thằng nhóc đã kiếm được tiền tiết kiệm từ lúc đó”.
Nghe chồng nói, tôi chợt nghĩ trước đây Lưu Phi luôn đi chơi vào cuối tuần mà không bao giờ đưa em gái đi cùng, có vẻ như thằng nhóc đang bận ở chỗ làm bán thời gian. Cứ như thế, cuộc sống của gia đình 4 người chúng tôi cứ thế diễn ra yên bình. Thi thoảng em chồng gọi điện cho tôi để hỏi thăm tình hình Lưu Phi. Em vẫn đều đặn gửi tiền sinh hoạt phí và rất vui khi chúng tôi nói rằng, Lưu Phi đang sống rất tốt. Nhưng tôi biết rằng, từ sâu bên trong, em ấy luôn cảm thấy có lỗi vì để Lưu Phi thiếu vắng tình yêu thương. Còn vợ chồng tôi cũng đang nỗ lực bù đắp cho thằng bé hiểu chuyện.

03
Thời gian thấm thoắt trôi qua, đến ngày tra cứu điểm thi, Lưu Phi bất ngờ đứng dậy và hét lên vì đạt được 597 điểm. Cả gia đình bốn người chúng tôi đều vui mừng, sau đó Lưu Phi gọi điện thông báo tin vui cho mẹ ruột.
Em chồng bật khóc và liên tục cảm ơn tôi qua điện thoại, nói rằng nếu không có sự quan tâm, ủng hộ của tôi và gia đình, Lưu Phi đã không có được thành công như hôm nay.
Tuy nhiên, một điều gì đó sớm xảy ra khiến tôi thất vọng. Trường đại học mà Lưu Phi đăng ký nằm ở thành phố nơi mẹ ruột cậu bé đang sống. Tôi biết cậu bé vẫn luôn mong muốn được gần gũi mẹ ruột hơn. Lưu Phi đã khao khát tình mẫu tử từ khi còn nhỏ, và giờ đây cậu bé có cơ hội để làm điều mà mình đã chờ đợi từ lâu.
Lưu Phi dự định chuyển đi trước khi năm học mới bắt đầu, và chồng đã khuyên tôi đừng khóc trước mặt các con để khỏi khiến chúng buồn. Trong lúc thu dọn hành lý, Lưu Phi không ngừng nói với tôi: “Bác, có thời gian con sẽ quay lại!”.
Sau khi Lưu Phi vừa lên tàu, điện thoại của tôi hiện lên tin nhắn từ thằng bé với nội dung: “Bác ơi, bác nhìn vào thùng gạo đi”.
Tôi vội vàng vào bếp xem xét, thật sự không cầm được nước mắt. Hóa ra trong thùng gạo có một phong bì lớn màu đỏ, bên trong có ít nhất 10.000 nhân dân tệ (~35 triệu đồng) và một lá thư.

Lá thư viết: “Bác à, dẫu bác không phải mẹ ruột của con, nhưng bao năm nay bác đối với con còn tốt hơn mẹ ruột. Số tiền này con đã tiết kiệm được, bao gồm cả tiền tiêu vặt mẹ cho và số tiền con kiếm được từ công việc bán thời gian.
Từ lâu, con đã luôn muốn báo đáp cho bác một thứ. Con biết hai bác không thiếu tiền, nhưng đây là tấm lòng của con. Con xin bác nhận lấy. Bác đừng lo lắng, con sẽ đi học và tiếp tục làm thêm. Con sẽ không để mọi người thất vọng. Con yêu bác!”.
Tôi đọc lá thư mà nước mắt liên tục trào ra. Đứa trẻ này thật sự đã trưởng thành, không những hiểu chuyện mà còn biết đền đáp cho người khác. Sau đó, em chồng biết chuyện và còn muốn đưa cho chúng tôi thêm 30.000 nhân dân tệ (~100 triệu đồng). Em còn nói chúng tôi đã là người một nhà với Lưu Phi, do đó dù thế nào thì trong tương lai, thằng nhóc cũng biết báo đáp công ơn nuôi dưỡng của bác như bố mẹ đẻ.
Đúng như những gì nhiều người vẫn thường nói miễn chúng ta tử tế với mọi người. Một ngày nào đó, chúng ta sẽ đón nhận được lòng tốt từ thế giới này.